Blog thông tin

Nữ sinh 9X quấn lụa làm quần, đỏ rực gây sốt

Thông tin:

- Nickname: Myun Nguyễn

- Là cựu học sinh lớp D1, Trường THPT Nguyễn Khuyến, TP Nam Định khóa 2010-2013.

- Quê quán : Nam Định.

Quỳ gối giữa đường cầu hôn cảnh sát

Khi nữ cảnh sát đang làm nhiệm vụ, chàng trai không ngần ngại quỳ xuống tặng hoa cầu hôn cô trong sự ngạc nhiên hiếu kỳ của người dân đi đường.

Tại một con phố tại thành phố Thẩm Dương (tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc), khi nữ cảnh sát đang làm nhiệm vụ điều tiết giao thông thì một chàng trai tiến lại gần và không ngần ngại quỳ xuống tặng hoa và cầu hôn cô. 

Trước sự chứng kiến của người đi đường và một số người kịp rút máy ảnh ra ghi lại cảnh lãng mạn này, cô gái có phần bối rối, “chết đứng” trong giây lát.

Sau đó, trước lời cầu hôn đường đột của chàng trai, cô đã đồng ý nhận hoa và để chàng trai đeo nhẫn đính hôn vào tay trong sự tán thưởng của người đi đường.

Được biết, chàng trai 27 tuổi này đã trúng “tiếng sét ái tình” từ nữ cảnh sát này khi anh bị chính cô phạt do lái xe vi phạm luật giao thông hai năm trước đây. Và đến giờ anh mới đủ can đảm để ngỏ lời với cô cảnh sát này.

Phút xúc động của cô cảnh sát đáng yêu.

Theo CNS

Đàn ông chỉ coi bà "Tưng" là búp bê!

Ban online: Tầng 4, Tòa tháp Ngôi Sao – Star Tower, đường Dương Đình Nghệ – Phường Yên Hòa – Quận Cầu Giấy – Hà Nội. Điện thoại: 04.62810837- 04.62810839 – 04.62810840
Email: toasoan@doisongphapluat.com

Tâm sự của nữ sinh "bán thân" lấy tiền …ăn chơi

Tự gọi mình bằng nickname “girl17fl”, Jane (không phải tên thật của cô gái) thường xuyên lang thang trên mạng để tìm kiếm khách hàng tiềm năng. Nickname “girl17fl” nói lên tuổi của cô và “fl” là chữ viết tắt của “freelance”, một tiếng lóng dùng để nói đến dịch vụ bán dâm trên mạng.

Trong cuộc nói chuyện với phóng viên, Jane, thoáng chút ngượng ngùng, cho biết “Tôi không phải là người đầu tiên làm việc này. Một người bạn của tôi nói rằng, chatroom là nơi lý tưởng để tìm khách hàng.”

Jane nói thêm rằng cô rất tự hào vì không phải ngửa tay xin tiền bố mẹ. Bố mẹ Jane, đều đã ngoài 40 tuổi, và làm công việc lau dọn. Jane sống cùng bố mẹ và hai em gái trong một căn hộ có 3 phòng. 

Trong suy nghĩ của Jane, việc bán thân lấy tiền chẳng có gì là đáng kể bởi cô cần tiền cho những cuộc ăn chơi, tiệc tùng, mà trong mỗi cuộc vui chơi, cô thường tiêu tốn 200SGD (khoảng hơn 3,4 triệu đồng).

Tâm sự của nữ sinh bán thân lấy tiền ăn chơi 1Ảnh minh họa.

Jane tâm sự “Bố mẹ tôi chỉ kiếm được 1.200SGD (khoảng 20 triệu đồng) mỗi tháng, bởi vậy họ rất ít khi cho tôi tiền mua sắm quần áo. Không có tiền tiêu là điều cực kì khó chịu. Tôi còn trẻ và tôi muốn được vui.”

Jane cho biết Jane cũng cho biết, rất hiếm khi khách hàng quan tâm đến tuổi của cô. Cô nói ”Giao cấu với trẻ dưới 18 tuổi bị coi là phạm pháp, tuy nhiên hầu hết mọi người không hề phản đối khi tôi nói tuổi của mình bởi đàn ông thường thích những cô gái trẻ. Đầu tiên chúng tôi sẽ gặp nhau, tán gẫu, làm “chuyện ấy” xong, tôi sẽ dời đi.”

Mặc dù biết việc mình làm là phạm pháp nhưng Jane thừa nhận rằng việc bán thân giúp cô kiếm tiền vô cùng dễ dàng và nhanh chóng. Cô nói “Tôi không nghĩ quá nhiều về tình dục bởi đó chỉ là 1 công việc để kiếm tiền”. Đặc biệt, với số tiền 200SGD cho mỗi lần đi khách là món hời mà cô không thể từ chối. Cô cũng không hề cảm thấy tội lỗi khi làm “nghề” này. Tình dục không còn là điều mới mẻ với Jane vì cô đã từng có 3 người bạn trai. 

Jane đã làm công việc này được khoảng 6 tháng, trung bình mỗi ngày cô tiếp 1 hoặc 2 khách hàng. Khách hàng của cô thường là nam giới có độ tuổi từ 25 đến 40. Bởi vì còn ít tuổi nên cô tránh tới các khách sạn để bán dâm, bởi vậy Jane thường yêu cầu khách hàng đến nơi cô sống, sau đó, “giao dịch” được thực hiện tại một cầu thang vắng vẻ của tòa nhà gần đó.

Mặc dù Jane thường xuyên gặp gỡ khách hàng vào ban đêm nhưng cha mẹ cô vẫn không tỏ ra nghi ngờ gì. Khi bố mẹ hỏi Jane tại sao cô có nhiều tiền vậy, Jane chỉ nói rằng đó là tiền kiếm được từ 1 công việc part-time.

Tuy chưa có con số thống kê chính thức về số trẻ vị thành niên trở thành gái bán dâm tại Singapore nhưng con số này vẫn đang tăng lên nhanh chóng.

Nhà tâm lý học Daniel Koh, làm việc tại trung tâm nghiên cứu Insights Mind Centre, cho biết: “Những cô gái trẻ này biết rằng, họ vẫn đang được pháp luật bảo vệ. Nếu chẳng may bị bắt, họ vẫn được tha vì thường khách hàng sẽ phải chịu trách nhiệm nhiều hơn. Họ cũng biết rõ, chẳng có khách hàng nào lại đi báo cảnh sát cả vì họ không muốn vướng vào luật pháp để rồi bị phạt tù và phạt tiền.”

Theo Trithuctre

Báo động giới trẻ Việt chạy theo những trào lưu ngoại nhập

Bị cuốn hút và mải mê chạy theo những trào lưu giải trí được du nhập từ nước ngoài, giới trẻ Việt dường như đang dần quên lãng đi những giá trị thuộc về văn hoá Việt.

Sức hút từ những trào lưu

Sức trẻ cộng với việc thích khám phá những điều mới lạ đã khiến cho giới trẻ Việt luôn nhạy bén trong việc bắt kịp các trào lưu đang thịnh hành trên thế giới. Cách đây vài năm, teen Việt từng phát sốt với trào lưu manga (truyện tranh Nhật Bản) và anime (phim hoạt hình Nhật Bản) có xuất sứ từ xứ sở hoa Anh Đào (hai trào lưu này có quan hệ chặt chẽ với nhau do phần lớn kịch bản của Anime được chuyển thể từ những tác phẩm Manga ăn khách). Theo đó, những trào lưu xuất phát từ đất nước mặt trời mọc đều được giới trẻ đón nhận nồng nhiệt như: Dòng thời trang Kawaii, học tiếng Nhật, học văn hóa Nhật, tìm hiểu về trà đạo và các món ăn Nhật… Thậm chí, không ít bạn trẻ lựa chọn các trường đại học ở Nhật để du học hay là điểm đến cho những chuyến du lịch.

Làn sóng Nhật Bản vừa lắng xuống thì những bộ phim thần tượng Đài Loan lại tiếp tục được lên ngôi. Những bộ phim như: Anh Dã 3+1, Thơ ngây, Hoa dạng thiếu nam thiếu nữ, Đào hoa tiểu muội… đã tạo nên trào lưu phim truyền hình mới không chỉ ở Việt Nam mà lan sang khắp các nước châu Á. Fan hâm mộ của những bộ phim này đều ngất ngây trước những cảnh quay lãng mạn, diễn viên đẹp lung linh và kịch bản theo mô – tip những tình huống bất ngờ, hài hước và một kết thúc có hậu. Theo đó, số lượng các fan Việt hâm mộ những diễn viên xứ Đài như: Ngôn Thừa Húc, Lâm Y Thần, Châu Du Dân, Từ Hy Viên… cũng theo đó mà ngày càng tăng chóng mặt.

Đến thời điểm hiện tại thì làn sóng Hàn Quốc thông qua K-pop và phim truyền hình lại đang làm mưa làm gió ở rất nhiều các nước châu Á. Nền giải trí Hàn với những sản phẩm đặc trưng đã lan toả và cuốn theo sự quan tâm nồng nhiệt của giới trẻ Việt trên mọi lĩnh vực của đời sống từ thời trang, ẩm thực cho đến văn hoá, ngôn ngữ. Các bạn trẻ Việt mê mẩn các ca sĩ, nhóm nhạc và diễn viên Hàn đến mức cứ sau mỗi đợt các thần tượng đến Việt Nam lưu diễn là báo giới và các phương tiện truyền thông lại có không ít chuyện để mổ xẻ như: fan Việt lao vào hôn chỗ ngồi của thần tượng, nhiều bạn trẻ khóc nức nở vì không gặp được ca sĩ mình yêu thích hay không ít teen Việt chen lấn, xô đẩy để được đến gần thần tượng đến mức ngất tại chỗ… Điều ấy khiến không ít người phải hoài nghi về văn hoá thần tượng có phần lệch lạc và biến thái từ một bộ phận những người trẻ. 

Các fan cuồng ôm nhau khóc khi nhìn thấy Tara bằng xương bằng thịt xuất hiện ở sân bay Nội Bài (Hà Nội).

Không chỉ có thế, bên cạnh những trào lưu lành mạnh và dễ thương, nhiều bạn trẻ hiện nay không ngại ngần chạy theo những trào lưu độc và dị khiến cho nhiều người khi mới nghe tên đã không khỏi giật mình: Hát cùng dao kéo, chụp ảnh quái đản, hotboy giả gái, nuôi thú độc, đội quần lót lên đầu… Có thể thấy khi những trào lưu được du nhập đã mất đi sự mới mẻ và rơi vào bão hoà thì giới trẻ Việt lại muốn tìm hiểu và khám phá những trào lưu giải trí mới trong khi văn hoá Việt lại đang dần bị rơi vào quên lãng.

Hồi chuông báo động về nhận thức của giới trẻ

          Lý giải nguyên nhân của vấn đề này, tiến sĩ Lê Quý Đức, nguyên Phó viện trưởng viện Văn hoá và phát triển Việt Nam cho rằng, căn nguyên của việc giới trẻ chạy theo các trào lưu du nhập từ nước ngoài xuất phát từ cả hai mặt nội sinh và ngoại sinh. “Về mặt tâm lý, họ thích khám phá tìm tòi những điều mới lạ nhưng ẩn sâu bên trong là khát vọng vươn lên của giới trẻ Việt hiện nay. Và, khi khát vọng ấy chưa được thỏa mãn và thiếu sự định hướng thì các bạn trẻ sẽ tìm đến những cái gì dễ nhất và mình thích nhất, thậm chí là có phần phá phách và thách thức. Chính vì không có sự định hướng cho các bạn trẻ nên mới chạy theo các trào lưu nhất thời đang thịnh hành”.

Cũng theo tiến sĩ Lê Quý Đức, nước ta có một bề dày về văn hoá, lịch sử với những giá trị rất thiêng liêng và mang đậm dấu ấn Việt. Nhưng điều đáng nói là bản sắc nghìn năm văn hiến ấy lại đang bị những giá trị nhất thời của đời sống hiện đại lấn áp khi giới trẻ chỉ mải miết chạy theo những xu hướng đang thịnh hành. Mặt khác, chúng ta cũng chưa có ý thức trong việc chuyển đổi những giá trị cha ông tạo ra thành những giá trị của đời sống hiện đại để hấp dẫn giới trẻ. Khi vấn đề giáo dục và bồi dưỡng những giá trị truyền thống của dân tộc chưa thấm sâu vào trong tâm thức của mỗi thanh niên để họ tự hào thì họ chưa thể vững vàng đứng trên những giá trị dân tộc để tiếp nhận những cái khác.

Có thể thấy, bất cứ vấn đề gì cũng có hai mặt của nó. Bên cạnh sự giao thoa và học hỏi tích cực trong việc du nhập những xu hướng và trào lưu mới thì việc tiếp nhận một cách ồ ạt và thiếu chọn lọc văn hoá nước ngoài sẽ gây ra những hậu quả và hệ luỵ khó lường với giới trẻ. Tiêu biểu là những fan cuồng trong showbiz với những hành vi bị cho là điên rồ, thái quá. Những bạn trẻ học theo thần tượng mọi thứ từ cách ăn mặc, đi đứng, cho đến suy nghĩ, hành động khiến cho các bậc cha mẹ và những người ngoài cuộc không khỏi lo lắng và ái ngại. Đó là một vấn đề nhức nhối cần có sự quan tâm, giáo dục của gia đình và cộng đồng đối với một bộ phận không nhỏ những thanh thiếu niên trẻ có suy nghĩ nông cạn và hời hợt.

Thêm vào đó là thực trạng nhiều người trẻ tận dụng những trang xã hội như facebook, blog cá nhân để đưa lên những câu nói phản cảm, những hành vi vô đạo đức khiến dư luận bất bình. Rõ ràng, sự tiện ích và lan tỏa của internet khiến cho con người được gần nhau hơn và việc giới trẻ hiện nay sử dụng mạng truyền thông là điều đáng hoan nghênh nhưng sử dụng ra sao và như thế nào lại là điều đáng bàn. Mạng xã hội hay bất cứ nguyên nhân bên ngoài nào, nó không phải là thủ phạm trực tiếp dẫn đến nhận thức xuống cấp và lệch lạc ở người trẻ mà chính yếu tố nội sinh bên trong mới là nguyên nhân chính. Theo đó, chỉ khi nào giới trẻ có đủ bản lĩnh và nhận thức đúng đắn trong việc hoà nhập nhưng không hoà tan hay biết gạn đục khơi trong thì việc bảo tồn và phát triển những giá trị văn hoá mang bản sắc Việt mới đứng ở đúng vị trí quan trọng của nó.

Loan Thanh

Cô gái ngoại quốc hi sinh tuổi xuân vì việc thiện trên đất Việt

Cho đến bây giờ cô vẫn còn như in những ngày đầu tiên mà mình đến Việt Nam, chứng kiến những cuộc đời có số phận nghiệt ngã, nhưng biết vươn lên trong cuộc sống. Trong một lần đạp xe rong ruổi từ quận 3 (TP.HCM) đến thăm các bệnh nhân ở Bệnh viện Tâm Thần (quận Thủ Đức, TP.HCM), tình cờ Tim gặp một bệnh nhân tên Thành, mới 13 tuổi,  nhưng trên cơ thể xuất hiện cùng lúc nhiều căn bệnh như tâm thần, bệnh tim, khớp, ghẻ, phổi… Trên người cậu bé lại không có một tấm vải che thân.

Tim và Thành (đứa con đầu tiên nhặt được).

Sau khi đưa Thành đi điều trị tại  bệnh viện Nguyễn Tri Phương,  Tim cứ nghĩ rằng, mình chỉ là tình nguyện viên, giúp đỡ chăm sóc trong thời gian đầu cho bệnh nhân, nhưng mọi việc không như cô nghĩ. Nhớ lại thời gian này, Tim kể: “Tim cứ nghĩ rằng, mình đưa bệnh nhân đến bệnh viện khác điều trị thì sẽ có y tá, người thăm nuôi…  Có những hôm người Tim mệt mỏi, rã rời vì một mình chạy vạy lo cho bệnh nhân, nhất là mỗi khi lên cơn tâm thần, nghĩ tới đó Tim nản lắm. Nhưng chưa bao giờ có ý định sẽ từ bỏ chăm sóc cho bệnh nhân này. Suốt mấy tháng trời, Tim phải ở chung với bệnh nhân trong trại tâm thần, dạy cho bệnh nhân này biết nói, biết giao tiếp…”.Sau những cuộc hội ngộ tình cờ với những người bất hạnh, Tim nhận thấy, ở đất nước Việt Nam nhỏ bé này có rất nhiều cuộc đời cần tới bàn tay, lòng nhân ái của mình.  Năm 1993, cô quyết định đưa những người này về ở chung với mình trong căn nhà thuê nhỏ bé tại vùng ngoại ô thành phố, tại phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân.  Sau đó để có chi phí giúp cho các em, Tim quay về Thụy Sĩ, cùng sự giúp đỡ của bố, Tim thành lập tổ chức phi chính phủ  mang tên Maison Chance, kêu gọi những nhà hảo tâm giúp đỡ cho trẻ em nghèo, khuyết tật tại Việt Nam.

Một thành viên tại trung tâm đang học vẽ.

Ái Minh

 

Trớ trêu nữ sinh làm mẫu nude cho anh ruột bạn trai

Những nguy hiểm luôn vây quanh người mẫu nude

Ảnh minh họa

Chàng trai mù chiến thắng số phận thẳng tiến vào đại học

(ĐSPL) - Gia đình có 11 anh em, 5 người bị mù lòa, cả nhà chỉ trông chờ vào việc gảy đàn hát dạo và đi bán vé số để mưu sinh. Nhưng người con út Lê Minh Tâm không dừng lại ở đó. Chàng trai khiếm thị lăn lóc theo gia đình bán vé số khắp ngõ ngách ngày nào nay đã là sinh viên khoa Ngữ Văn (Trường ĐH sư phạm TP.HCM).

Nghị lực phi thường

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Trường Phước (xã Trường Tây, huyện Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh), Lê Minh Tâm (SN 1990) là con út trong gia đình nghèo, đông anh em. Tâm sinh ra trong gia đình có tới 5 người bị mù nên cả nhà phải gắn liền với những cây đàn hát dạo bán vé số để mưu sinh. Bố mẹ luôn tần tảo với ruộng đồng nhưng vẫn không đủ kế sinh nhai. Cuộc sống luôn tất bật vất vả, chồng chất khó khăn. Bố mẹ Tâm mong muốn sinh thêm người con út để có được người con khỏe mạnh, không bị tật nguyền. Nhưng trớ trêu thay, người con trai út là Tâm vẫn không thoát khỏi định mệnh khiếm thị.

Hoàn cảnh gia đình khó khăn cùng với sự tật nguyền khiếm thị không cho phép Tâm có được tuổi thơ bình thường. Nhận thấy các bạn đồng trang lứa tung tăng cắp sách đến trường, trong lòng Tâm luôn vang lên những khát khao được đi học. Thế rồi, năm lên 10 tuổi, cuộc đời đã cho Tâm một niềm hi vọng.

Lúc bấy giờ, tại địa phương mở Trung tâm học tập dành cho người khiếm thị nên Tâm có cơ hội được đến trường. Lên cấp 2, Tâm lại phải bắt đầu một cuộc sống mới với bao khó khăn của cuộc sống xa nhà. Tâm chuyển lên TP.HCM để theo học tại trường THPT dành cho học sinh khiếm thị Nguyễn Đình Chiểu (quận 10, TP.HCM).

Sinh viên Lê Minh Tâm tại sân trường ĐH Sư phạm TP.HCM.

Trong thời gian học, khó khăn nhất đối với Tâm vẫn là kinh tế. Ngoài thời gian lên lớp, tranh thủ những ngày nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật, Tâm lại lê bước hát rong trên đường phố bán vé số để có tiền ăn học. Dù trời mưa tả tơi hay rét mướt Tâm cũng vẫn đi bán vé số, kể cả ra các tỉnh lân cận.

Tâm chia sẻ: “Cuộc đời tôi trôi đi với những lo toan tất bật của một người khiếm thị. Việc học với người bị mù rất khó khăn. Tôi phải lần mò từng chữ cái, ghi nhớ từng kí tự. Có những lúc quá mệt mỏi, tôi dường như rất mệt mỏi như muốn gục ngã nhưng khi nghĩ đến kì vọng của gia đình, những gì mà xã hội đã cho tôi thì điều đó càng thúc dục mình vượt lên hoàn cảnh”. Với khả năng tự học đặc biệt và nghị lực phi thường, Tâm hoàn thành tốt việc học của mình. Tâm không chỉ học giỏi môn Toán mà còn có năng khiếu với môn Văn, năm lớp 12, Tâm đạt giải nhì môn Văn cấp thành phố.

Bên cạnh đó, để tự khẳng định mình và hòa nhập với cộng đồng, Tâm đã tham gia nhiều hoạt động của trường lớp, gặt hái được rất nhiều thành công được Thành đoàn TP.HCM trao tặng Huy chương Thanh niên ưu tú làm theo lời Bác. Năm 2012, khi các bạn đồng cảnh ngộ đã xác định được cho mình hướng đi trên đường đời, thì Tâm phải băn khoăn trăn trở để tìm cho mình một lối đi thích hợp.

Tâm cho hay: “Tôi yêu thích nghề giáo, muốn trở thành một giáo viên dạy Văn nhưng một số người lại nói “người mù học từng ấy được rồi, mù thì dạy được ai” khiến tôi phân tâm lo lắng. Nhưng rồi tôi nghĩ “dạy cho những người bình thường thì tôi chưa dám nghĩ tới, nhưng dạy cho những người đồng cảnh ngộ thì tôi có thể. Bởi hơn ai hết, tôi hiểu họ cần gì? Muốn gì? Và cách học như thế nào?”. Và trong kì thi tuyển sinh vào đại học và cao đẳng năm 2012, tôi đã xuất sắc đậu vào cả hai trường sư phạm nhạc và sư phạm Ngữ Văn”.

Một trái tim không mù lòa

Nhìn ánh mắt sáng trong và nụ cười thân thiện đang hòa cùng lớp sư phạm Ngữ Văn (khóa 38), có ai biết được rằng đằng sau đó là một màn đen đang khát khao tìm tới ánh sáng. Tâm mong muốn được một lần nhìn thấy vạn vật cỏ hoa đang đâm chồi nảy lộc, nhìn thấy khuôn mặt mẹ cha thân yêu, nhìn thấy nụ cười tươi sáng của em thơ hay là nhìn thấy khuôn mặt mình. Nhưng bất hạnh thay, đó chỉ là điều không tưởng đối với Tâm. Cuối cùng, Tâm nhận ra rằng mình phải biết chấp nhận những gì không thể thay đổi và cố gắng thay đổi những gì có thể.

Bước vào quãng đời sinh viên thực sự là bước ngoặt trong cuộc đời của cậu học sinh nghèo khiếm thị. “Lúc này, tôi không còn sống trong môi trường của trường THPT Nguyễn Đình Chiểu, trong vòng tay những người quen thân đồng cảnh ngộ nữa, mà tôi sẽ phải thích nghi lại với cuộc sống và môi trường mới, của những người trẻ có đôi mắt sáng. Lúc vừa mới vào nhập học, cũng có người nhìn tôi với cái nhìn sợ sệt, tò mò. Thậm chí, có người xầm xì sau lưng “mù học hay không cũng vậy”, Tâm chia sẻ.

Nhưng sau một thời gian, Tâm đã chủ động bắt chuyện với mọi người, tham gia đầy đủ các phong trào của lớp. Tâm đã học tập và cống hiến hết mình để chứng minh cho mọi người thấy, Tâm có đôi mắt bị mù, nhưng tâm hồn, trái tim của Tâm không hề khuyết tật, mù lòa. Tâm luôn đặt ra cho mình một phương châm sống là phải cống hiến, luôn mong muốn đóng góp một chút ít nhỏ nhoi của mình cho đời. Bằng sự thân thiện và mở lòng của Tâm nên khi tiếp xúc quen rồi thì mọi người cũng thấy Tâm bình thường như bao người khác. Cuộc sống mới bắt đầu, cũng giống bao sinh viên khác…

Mọi sinh hoạt học tập Tâm đều phải tự mò mẫm trong bóng tối. Đôi khi bị vấp váp, ngã nhào mà không biết kêu ai. Sống lâu trong cái khổ nên Tâm cũng đã quen khổ dần. Thêm vào đó, cuộc sống đắt đỏ ở thành thị lại tạo thêm cho Tâm vấn đề về cơm áo gạo tiền. Tâm cho biết: “Bố mẹ ở quê đã già cả, sức khỏe yếu không thể chu cấp cho tôi ăn học.

Bởi vậy, sau buổi đến trường là tôi lại ngược xuôi với công việc làm thêm. Tôi làm bất cứ việc gì để có tiền trang trải. Đôi khi, những buổi đi học về muộn đói lả cả người, bước vào căn nhà trọ trống vắng, lắng nghe tiếng rả rích của màn mưa, lòng tôi lại dấy lên sự cô đơn và nhớ nhà da diết. Tuy nhiên, không vì thế mà tôi gục ngã…”.

Năm nay chỉ là năm đầu trên giảng đường đại học, không biết Tâm sẽ tiếp tục vượt qua quãng đời sinh viên như thế nào. Nhưng khi tiếp xúc với Tâm chúng tôi đều dễ dàng nhận ra sự lạc quan và niềm tin chiến thắng trong con người cậu. Tâm luôn tự tin ở bản thân mình và không cảm thấy mặc cảm. Bởi cậu biết rằng tất cả chỉ là những chông gai, thử thách mà cuộc đời đặt ra với mình. Nếu vượt qua được thì Tâm sẽ thành công. Tâm chia sẻ: “Mỗi một con người dù đầy đủ, bình thường hay khiếm khuyết thì muốn sống tốt cần phải có nghị lực. Nhất định không được buông trôi cuộc đời”.

“Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Trong môi trường đại học, cần phải tìm nhiều tài liệu trong thư viện mà Tâm thì không thấy, không đọc được thì làm sao có thể học. Đôi mắt mù loà cũng khiến Tâm gặp nhiều bất lợi trong các tiết học bằng máy chiếu. Đôi lúc Tâm cũng sợ mình không đua nổi với các bạn trong lớp. Tâm bộc bạch: “Nhưng mỗi lần về thăm nhà thấy cả gia đình đều hi vọng, với nghị lực đã được tôi luyện bao nhiêu năm và khả năng tự học của mình, tôi đã tự nhủ mình không được bỏ cuộc. Những lúc có tâm trạng chán nản ập tới, tôi lại xách cây đàn dạo ra ngân khúc nhạc “Tôi ơi đừng tuyệt vọng” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để dặn lòng mình không được lùi bước, không được để sự chán nản trở thành tư tưởng”.

Một sinh viên khiếm thị luôn nỗ lực hết mình

Giảng viên Lê Thị Ngọc Chi (Giáo viên Chủ nhiệm, cố vấn học tập của lớp sư phạm Ngữ văn, khóa 38, Trường ĐH sư phạm TP.HCM) cho biết: “Em Tâm là một trong ba sinh viên khiếm thị trong lớp. Mặc dù có hoàn cảnh đặc biệt nhưng em Tâm là một trong những sinh viên chăm chỉ, rất tích cực trong việc học tập cũng như tham gia đầy đủ các hoạt động của lớp và đoàn trường. Kết quả học tập trong kì học vừa qua của em cũng loại khá giỏi, không thua kém so với các sinh viên bình thường. Đặc biệt, Tâm rất hòa đồng với các bạn trong lớp và luôn không thấy mặc cảm gì. Bản thân em biết rằng mình không có đủ thuận lợi học tập như các bạn cùng trang lứa nên cần phải nỗ lực hơn nữa. Em xem trọng việc tự học là chính và luôn xem mình như một người bình thường phải biết phấn đấu, vươn lên trong mọi việc”. 

   

HẠ DU

Chan chứa nghĩa tình quán cơm 5000 đồng/xuất giữa Hà thành

(ĐSPL) – Xuất cơm chỉ từ 5-18 nghìn đồng mà tươi ngon, đủ chất, người nghèo còn được giảm thêm 50%, đó là chuyện có thật ở một của hàng cơm trên phố Nguyễn Quý Đức, Hà Nội. 7 chàng trai trẻ là chủ quán cho hay, họ muốn chia sẻ với những hoàn cảnh khốn khó trong thời buổi các mặt hàng đua nhau tăng giá.

Cứu cánh cho sinh viên nghèo

Được nghe nhiều sinh viên khen quán cơm sinh viên trên đường Nguyễn Quý Đức, (Thanh Xuân, Hà Nội), tôi quyết định “mục sở thị” để biết thực hư thế nào. Có mặt ở đây vào tầm 11h trưa, tôi nhận thấy quán cơm đông kín người vào ăn. Bẩy chàng trai, chủ cửa hàng luôn tay luôn chân, người thì luộc thêm nồi rau, người xới cơm, người gắp thức ăn cho khách… Không muốn làm phiền bảy “anh nuôi”, tôi đành ngồi một chỗ lặng lẽ quan sát.

Có thể dễ nhận thấy khách của quán đa phần là sinh viên các trường đại học trong khu vực và những bệnh nhân cùng người nhà của họ ở bệnh viện Xây dựng gần đó. Một em sinh viên chọn rất nhiều món, mỗi món chỉ một ít, anh chàng chủ quán tươi cười “của em 10 nghìn”.

Một bà cụ nhìn đã luống tuổi, mặc chiếc áo xanh có in chữ người nhà bệnh nhân lặng lẽ bước vào quán, nhìn ánh mắt tần ngần của cụ bà, cũng đôi phần đoán được vị khách hàng này đang đắn đo điều gì. Như hiểu được suy nghĩ của bà, chàng thanh niên tươi cười “Bà yên tâm, bà cứ gọi các món bà ăn hợp, cháu giảm giá cho bà mà”. Tôi quan sát thấy bà chọn một khúc cá sốt cà chua, một ít lạc rang và rau muống xào tỏi. Xuất cơm ấy có giá là 5 nghìn đồng, kèm theo miếng dưa hấu tráng miếng. Như không tin vào tai mình, cụ già hỏi lại rồi trả tiền, không giấu nổi ánh mắt mừng rỡ.


Sinh viên rất hài lòng với quán cơm này

Đang chìm vào nụ cười của bà lão kia, tôi giật mình vì có một người đặt phịch đĩa thức ăn ngay gần mặt mình. Nhìn tôi chưa có gì trên bàn, cô nhanh nhảu “chị chưa chọn à, nay quán có món thịt gà rim lá chanh thơm lắm ạ”. Tôi nói đang đợi người em ra ăn cùng rồi chuyện trò với cô.

Cô còn trẻ quá, đôi mắt trong veo, cho hay tên là Nguyễn Thị Hương ở Hà Giang là sinh viên khoa Văn trường ĐH KHXHVN, hiện đang ở trong kí túc xá Mễ Trì. Cô tâm sự thật thà, cho cô đi học đã là chuyện khó với một gia đình làm nông nghiệp mà có tới 5 người con. Vì thế cô không dám đòi hỏi gì nhiều từ bố mẹ. Cô tiết kiệm mọi thứ, và chỉ chi cho những sinh hoạt thiết yếu.

Ở trong ký túc xá không được nấu cơm, nhưng ăn ở quán cơm bụi mỗi xuất từ 25 -30 nghìn thì chỉ tiền ăn đã hết số khoản tiền ít ỏi bố mẹ cho. Cũng một vài lần toan nấu trộm cơm trong kí túc xá nhưng vì không muốn phải “ăn trong sợ hãi”, nữ sinh viên này dành cả một ngày dò tìm địa chỉ quán cơm ngon, bổ, rẻ.

Kể từ khi biết tới quán cơm này, tài chính của cô bớt phần căng thẳng hơn. “Cơm ở đây rất ngon chị ạ, xào nấu rất vừa vặn. Có những hôm em chỉ còn 5 nghìn đồng trong túi vậy mà các anh ấy cũng bán, lúc nào cũng thấy các anh ấy vui, nói chuyện rất hóm hỉnh. Đặc biệt ở đây còn tư vấn dinh dưỡng miễn phí để mọi người có bữa ăn đủ chất ”.

“Chúng em cũng đã từng rất khốn khó”

Đến chừng 3h chiều, khách hàng đã vãn gần hết, bẩy chàng trai mới ngồi cùng nhau và ăn bữa cơm trưa. Người nào cũng đầm đìa mồ hôi và nặng mùi dầu mỡ. Nguyễn Văn Xuân, một thành viên trong nhóm vừa xới cơm cho mọi người vừa cười rất tươi. “Ngày nào chúng em cũng dậy từ 4h sáng để đi chợ, nấu ăn và giờ này mới được nghỉ. Mệt nhưng vui chị ạ”.

Xuân cho biết hiện đang là sinh viên trường đại học Giao thông Vận tải Hà Nội. Ngoài Xuân ra thì 6 ông chủ còn lại của quán đều rất trẻ. Người lớn nhất cũng chỉ 25 tuổi, người trẻ nhất chỉ mới tròn đôi mươi. Có người đang là sinh viên cũng có người đã đi xuất khẩu lao động, người là bí thư chi đoàn xã Tam Quan, Tam Đảo, Vĩnh Phúc. Họ chung nhau ở một điểm là thương những hoàn cảnh khó khăn và hiểu rằng sinh viên và những người nghèo mắc bệnh tật rất khó khăn về tài chính.

“Bếp trưởng” Đặng Hải Phong (SN 1988, quê Nam Đàn, Nghệ An) tâm sự, anh đã từng đi xuất khẩu lao động ở Malaysia. Trong thời gian ấy anh hiểu thế nào là sự vất vả cơ hàn của người lao động. Chính vì thế ngoài thời gian làm chính, Phong tranh thủ học cách nấu ăn. Phong có ước nguyện sau khi đi lao động ở xứ người được chút tiền sẽ góp cùng những bạn bè khác để mở quán cơm. Trước là tạo việc làm cho mình và anh em sau cũng là để chia sẻ với mọi người trong thời buổi kinh tế khó khăn, cái gì cũng đua nhau tăng giá. Nghĩ là làm, sau nhiều năm tích cóp và học hỏi, cuối cùng quán ăn sinh viên của Phong và các bạn cũng ra đời.

Nguyễn Văn Xuân và  Ngô Đức Thịnh

Còn chàng sinh viên trẻ mặc chiếc áo có dòng chữ “I love Nghệ An” Nguyễn Văn Xuân thì cho biết: “Hầu hết, sinh viên đều phải sống chắt chiu vì số tiền bố mẹ ở quê gửi ra không nhiều. Từ thực tế của em, đầu tháng bố mẹ gửi tiền lên thì “ăn uống xông xênh”, nhưng đến cuối tháng chỉ còn cách ăn mỳ tôm, thậm chí nhịn đói. Thời buổi khó khăn, cái gì cũng tăng giá chỉ có tiền của bố mẹ gửi ra thì vẫn vậy. Chính từ mong muốn của bản thân em, có một quán ăn rẻ mà đảm bảo vệ sinh nên em đã cùng mọi người mở quán ăn này”.

Xuân còn cho biết, từ mong muốn giúp đỡ những người có cùng hoàn cảnh khó khăn như mình, nhiều thành viên của quán ăn làm việc nhưng không nhận lương.

Một thành viên khác của quán kể, có lần mẹ phải vào bệnh viện chữa bệnh dài ngày. Tiền chữa bệnh cho mẹ đã khó khăn mà chi phí ăn, ở, sinh hoạt cũng tốn không kém. Sức khỏe của mẹ em đã yếu lại phải dùng đồ ăn ở cổng bệnh viện vừa đắt vừa không đảm bảo vệ sinh khiến em rất lo lắng. Những ngày dài chăm sóc mẹ ốm là những ngày em hiểu được hết những vất vả khó khăn mà người nghèo gặp phải. Chính vì thế khi có người bạn rủ em tham gia quán cơm này, em không hề ngần ngại.

Thành viên này nói với giọng bùi ngùi: “Mong sao quán cơm của em chia sẻ được một phần khó khăn mà những em sinh viên và người nhà bệnh nhân gặp phải. Chúng em sức nhỏ chỉ làm được những việc nhỏ, mong sao những doanh nghiệp và đơn vị lớn hơn cũng có những cách làm chia sẻ khó khăn với người dân, đừng vì cái lợi trước mắt mà làm hại đến sức khỏe của đồng bào mình”. 

Thành Huế

Trào lưu ‘rủ người lạ đi chung xe, chung đường" lên ngôi

Để sử dụng dịch vụ, các bạn trẻ chỉ cần đưa thông tin lên web về hành trình sắp thực hiện, số người đi, giờ xuất hành, tên và số điện thoại liên hệ. Thành viên nào có cùng một lịch trình sẽ chủ động liên hệ và hẹn nhau đúng ngày, đúng giờ lên đường.

Anh Nguyễn Thành Nam, người sáng lập website dichung, cho biết website đi vào hoạt động từ đầu năm 2013. Tính đến hết tháng 7, đi chung đã có gần 5.000 thành viên tham gia với hơn 20.000 chuyến đi đã được đăng tải trên hệ thống. Có gần 500 chuyến đi thành công, tương đương với 4000 km đi chung. Thành viên hiện tại của dichung chủ yếu tập trung ở các thành phố lớn như Hà Nội, Hồ Chí Minh, Đà Nẵng, Hải Phòng, Cần Thơ.

Xu hướng đi chung xe đang dần thịnh hành ở Việt Nam khi các website khai thác dịch vụ này xuất hiện ngày càng nhiều.

Anh Nam cho biết, ý tưởng thành lập website đi chung xuất phát từ nhu cầu đi lại của anh. Từ việc đi lại một mình với tần suất lớn trên tuyến Hà Nội – Hải Phòng bằng xe riêng, anh đã nghĩ rằng sao không kết nối những người khác để đi cùng với mình, vừa giảm chi phí đi lại, vừa góp phần giảm tình trạng tắc đường.

Tình yêu nảy nở từ đi chung xe

Đi chung xe để giảm chi phí, tiết kiệm nhiên liệu, giảm ùn tắc giao thông, bảo vệ môi trường… là những lợi ích dễ dàng nhìn thấy từ xu hướng mới lạ này. Bên cạnh đó, dichung còn đem lại cho người trẻ những trải nghiệm thú vị cùng “người bạn đường xa lạ”.

Nguyễn Vân Trang và Hoàng Vân Linh đã có một tình bạn đẹp sau chuyến đi chung xe từ phố Tây Sơn lên núi Hàm Lợn, Sóc Sơn, Hà Nội. “Thật là tuyệt khi chúng ta được đi, được kết bạn, được cùng nhau khám phá, chia sẻ những kinh nghiệm của chính mình mà lại có thể hết sức tiết kiệm và chung tay góp phần bảo vệ môi trường”, Trang chia sẻ.

Trang và Linh đã có một tình bạn đẹp sau chuyến đi chung xe.

Còn Nguyễn Chi lại có một tình yêu đẹp từ việc đi chung xe với “anh chàng xa lạ”. Ngại cảnh tắc đường mỗi sáng nên Chi đã đăng tin tìm người đi chung xe từ nhà mình (Xuân Thủy) đến nơi làm việc (Nguyễn Chí Thanh). Tình cờ có anh chàng cũng làm ở Nguyễn Chí Thanh, nhà ở Mỹ Đình nên Chi nhận lời đi chung. Và từ những buổi đi chung xe như thế, tình yêu đã nảy nở giữa đôi bạn trẻ.

Nguồn: Vietnamnet